Chuyện đầu năm mới - Cà phê

Chuyện đầu năm mới - Cà phê

Vấn đề

Xin chào! Chúc mọi người năm mới bình an. Để mở đầu cho một năm với nhiều mục tiêu lớn lao hơn năm ngoái, khoan hãy nói về công việc, thay vào đó tôi muốn chia sẻ với bạn đọc một số bức ảnh về cà phê đã chụp trong năm qua. Mà tại sao lại là cà phê? Vì nó như người bạn đồng hành ngày qua ngày, không có nó chắc không có tôi ngày hôm nay, ngay lúc này, 23 giờ 25 phút ngồi gõ dòng chữ chưa biết khi nào dừng.

À! Mà 2025 chắc hẳn là một năm có quá nhiều biến động với "nghề viết code". Đã bao nhiêu bạn ở đây trải nghiệm sức mạnh của "mã tạo sinh" từ những mô hình ngôn ngữ lớn (LLMs) tân tiến nhất? Bạn nghĩ gì về nó, có đáng sợ không? Đối với cá nhân thì thấy quả thật bọn chúng nó đang tiến hoá từng ngày với tốc độ kinh ngạc. Nếu như hồi đầu năm ngoái còn chê lên chê xuống việc viết mỗi đoạn mã thôi còn phải sửa lại vài lần, thì giờ đây nó tạo ra cả dự án trong chớp mắt. Từ cấu trúc, chất lượng cho đến khả năng hiểu vấn đề đều vượt trội hơn rất nhiều.

Hmm!!! Lại liên thiên rồi 😅, ý là muốn "thả một cái hint" để lấy cớ viết bài mới thôi. Có thể vài nữa sẽ viết một bài thể hiện quan điểm về việc sử dụng AI trong lập trình. Còn bây giờ mời bạn đọc quay trở lại với nội dung chính. À vì bài viết này mang đi dự thi trong một cộng đồng yêu thích cà phê nên là xin phép sao chép lại nguyên văn, có chỉnh sửa đôi chỗ để phù hợp với bài đăng trên blog. Bài dự thi này đến 18/01 mới hết hạn nên nếu bạn đọc yêu thích, hãy cho tôi một lượt thích để chấm điểm cao hơn. Cảm ơn!

👉 facebook.com/share/p/1KJ8b3imtH

"Chào mọi người, hưởng ứng phong trào của quản trị viên nhóm nói về cà phê, ban đầu dự định tìm ra một bức ảnh ấn tượng nhất để đăng lên nhưng mà tìm một hồi thì lại thấy có nhiều quá, mà quan trọng là ảnh nào cũng... ấn tượng. Vì vậy quyết định chọn ra một ảnh để mở đầu cho rất nhiều cảm xúc đằng sau. Đúng vậy! Còn gì tuyệt vời hơn là chiếc cối gắn bó gần 5 năm trời và đằng sau nó là hàng tá vỏ bọc "hạt đậu" mà anh ấy đã ngấu nghiến.

Ảnh 1

Khởi đầu từ những gói cà phê hoà tan, vừa ngọt vừa thơm cho đến khi cùng bạn bè đồng nghiệp lê la quán xá, bước vào quán rang cà phê xộc lên mùi thơm nức mũi, một mùi khét của gỗ cháy nhưng lại phảng phất mùi thơm lạ thường. Tò mò gọi thử một ly đen đá. Chao ôi cái vị ban đầu đắng ngắt, rồi lắng đọng nơi cổ họng, uống xong tay chân run lên bần bật mà sau này ngẫm lại mới biết cảm giác say cà phê là thế nào. Tưởng rằng cà phê đen không hợp với mình, ai ngờ lần sau lại đâm ra vương vấn, rồi nghiện lúc nào không hay, bỏ luôn cà phê gói, bận đến đâu cũng phải chờ từng giọt đen đá tí tách nếu muốn có một ngày làm việc năng suất.

Ảnh 2

Thời gian cứ thế trôi đi, vào một ngày cuối tuần của mùa thu Hà Nội, đang nướng bánh mỳ thì vô tình lướt phải đoạn phim ngắn, nơi có anh chàng đứng giữa khung hình, chậm rãi rót nước xuống một cái phễu trông giống như đang thực hiện một thí nghiệm hoá học. Sẵn tính tò mò, thì ra anh ta đang pha chế cà phê. Nhưng làm kiểu gì lạ thế? Trước giờ chỉ biết một là dùng phin, hai là những cỗ máy khổng lồ đặt trong một số quán sang trọng. Lần đầu tiên thấy! Nghe bảo cà phê kiểu này uống giống như trà, thơm, ngọt và sánh như những ly "cocktail". Trông thật hấp dẫn, thử xem sao!

Ảnh 3

Không ngờ đó lại là tấm vé một chiều đi vào vùng đất mới. Đó là lần đầu nhận ra cà phê không nhất thiết phải đắng, mà nó còn mang trong mình muôn hình muôn vẻ. Thì ra mỗi hạt cà phê còn chứa đựng sự kỳ bí mà cả đời này có khi còn không khám phá được hết.

Ảnh 4

Tôi là một lập trình viên, nhưng tâm hồn đôi khi không như một chiếc máy. Trước khi xé vé lên tàu, điều tôi yêu thích là ngồi hàng giờ trước máy tính để gõ ra những đoạn mã với kỳ vọng "thay đổi thế giới". Giờ đây khát khao đó vẫn còn, chỉ khác là có thêm người bạn đồng hành, cùng với những con chữ để viết nên câu chuyện mới.

Ảnh 5

Tôi cũng là "con mọt Internet", đọc và viết. Trong suốt hành trình với cà phê đã viết ra nhiều bài mang tính ngẫu hứng. Mỗi bài viết là một lần kể chuyện, như để giải bày cho mọi người hiểu: Thú chơi cà phê chưa từng kém cạnh với thú vui nào khác, chỉ là bạn có đủ kiên nhẫn để bước tiếp hay không. Tất nhiên đó chỉ là quan điểm cá nhân của người viết, những thứ tôi viết ra giống như là tán lá có sức sống mãnh liệt trong khu rừng xanh tốt.

Tôi thích những thứ gọn gàng, đơn giản. Ngay cả việc lựa chọn công cụ pha chế, càng đơn giản càng tốt, vận hành trong môi trường tối thiểu, mọi lúc, mọi nơi. Pico thu hút ánh nhìn ngay lập tức, nó có thể là chiếc máy yêu thích nhất, nó xuất hiện rất nhiều trong mỗi câu chuyện muốn gửi gắm. Nhỏ, gọn, nhẹ, nhưng ương bướng, không phải lúc nào cũng thuần phục được. Nhiều lần bóp ra ly cà thất bại, rất bực tức, nhưng rồi lại nguôi ngoai vì suy cho cùng tất cả là do mình chưa đủ thấu hiểu.

Ảnh 6

Tôi không có cơ hội trải nghiệm những chuyến đi dã ngoại, nhưng lại có nhiều cơ hội tương tác với nhiều người xung quanh. Cùng với Pico, tôi kể cho họ nghe nhiều câu chuyện, cho họ thấy cách pha chế ra ly cà phê kỳ công thế nào, chờ họ thưởng thức trong giây lát, lắng nghe lời bình phẩm. Sau đó là tiếng nói, tiếng cười, tiếng vỗ tay, và những lời hứa hẹn cho lần sau.

Ảnh 7

Tôi luôn ấp ủ giấc mơ chiêu mộ thêm thành viên cho gia đình "phê pha" của mình. Một chiếc Flair Pro 2 - "Cảm ơn chàng lực sĩ dũng mãnh cân tất cả loại cà". Một chiếc ấm Moka Pot - "Chà! Chú mày được đấy, không đậm bằng phin Việt Nam nhưng giúp tao thoả mãn cơn vật vã mà không run rẩy tay chân". Một chiếc bình Pipamoka - "Ồ! Rất sáng tạo mặc dù không trong trẻo như chiếc phễu kia nhưng cứu cánh bao phen có công chuyện bất chợt". Một chiếc bình French Press - "Vị của chú mày chắc phải những người đậm, đầm, chai sạn lắm mới thích". Hay như một chiếc bình pha lê ủ một thứ nước mát rượi trong tủ lạnh - "Nè! Trông tôi giống như một chai rượu vang không?"

Ảnh 8

Nhiều người hay nói vui là: "Hoài nó có uống được gì khác ngoài cà phê không?", "Hôm nay lại cà phê à?", "Đổi món đi anh!", "Không cần nhìn cũng biết uống gì"... Mà đúng là thế thật, không một món nào khác có sức hút bằng cà phê. Mỗi nơi, mỗi hương vị, mỗi câu chuyện và chắc chắn chỉ cần nhìn lại bức ảnh đã chụp đủ mường tượng ra kỷ niệm gắn với nó.

Cuối cùng cảm ơn mọi người đã lắng nghe câu chuyện dài luyên thuyên. Mỗi người mang trong mình trải nghiệm độc nhất vô nhị, còn gì tuyệt vời hơn kể ra mà được người khác lắng nghe. Nếu để nói riêng về với cà phê, với tôi, nó đánh thức mọi giác quan, mỗi một cốc cà phê như là thước phim lặp lại ngày qua ngày, còn thứ đọng lại luôn là khoảnh khắc. Chúc mọi người năm mới bình an."